Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011

Ngân hàng Trung ương - Cuộc chơi trở nên phức tạp hơn

Khủng hoảng tài chính phương Tây làm lung lay niềm tin của công chúng về khả năng lãnh đạo nhưng cũng tạo ra nhiệm vụ và quyền lực lớn hơn cho NHTƯ.

Kể từ đợt khủng hoảng năm 2007, các ngân hàng Trung ương (NHTƯ) đã mở rộng quyền hạn của mình trong việc tự khởi xướng các quyết định hay trong các quyết định của chính phủ, vượt ra ngoài các chính sách tiền tệ thông thường.


Các ngân hàng này không chỉ mở rộng những giới hạn thông thường của chính sách tiền tệ bằng cách mua trái phiếu chính phủ và các tài sản khác (xem bảng). Họ còn chịu trách nhiệm cao hơn trong việc theo dõi các ngân hàng và tính bình ổn của hệ thống tài chính. Các nhiệm vụ mới này yêu cầu các chính sách thận trọng vĩ mô mới.



Tốc độ gia tăng tổng tài sản không quy chuẩn (trái phiếu Chính phủ hoặc tài sản khác) của Cục dự trữ liên bang Mỹ (FED), NHTƯ châu Âu (ECB) và NHTƯ (Bank of England). Năm 2008 = 100
Số trong ô vuông là giá trị tính theo nghìn tỷ USD.

Về bản chất, điều này có nghĩa là các NHTƯ phải để mắt đến bất kỳ nguy cơ có thể xảy ra đối với toàn bộ nền kinh tế. Và những nhiệm vụ cũ về chính sách tiền tệ dần trở nên không mấy dễ dàng để thực hiện. Công việc của NHTƯđang trở thành một cuộc chơi đầy phức tạp.

Những nhiệm vụ mới cũng đem đến những rủi ro mới. Trước đợt khủng hoảng, đã có sự đồng thuận về quyền lực: các NHTƯ nên được điều hành bởi các nhà kỹ trị, không chịu sự can thiệp của chính phủ, theo đuổi một mục tiêu bình ổn giá cả với một công cụ là lãi suất ngắn hạn.


Nhiều nơi đã từ bỏ chế độ giám sát của ngân hàng cho các nhà quản lý khác. Mối liên hệ giữa lãi suất và lạm phát có thể không chính xác, nhưng ít nhất các NHTƯ có nhiều lý thuyết và bằng chứng để đưa ra các chỉ đạo.


Ngược lại, những ảnh hưởng của các chính sách tiền tệ không theo thông lệ, như việc mua trái phiếu, thì hầu như không được biết đến. Phe đồng thuận lập luận rằng với lãi suất gần như zero, nó là cách đúng đắn để giữ dòng tín dụng và ngăn chặn giảm phát. Phía đối lập lại cho rằng điều đó làm hoang phí ngân sách và nguy cơ lại tạo ra khuynh hướng đầu cơ và có thể dẫn đến khủng hoảng tài chính.


Ổn định tài chính, về quan điểm chinh trị, là một nhiệm vụ không thể chắc chắn so với bình ổn giá cả, theo David Archer của ngân hàng thanh toán quốc tế (BIS), một bộ phận thuộc các NHTƯ.


Trong suốt các đợt tăng giá, các biện pháp thận trọng về vĩ mô như hạn chế cho vay sẽ chỉ khuấy động các cơn giận từ công chúng. Và nếu chúng có thể ngăn chặn khủng hoảng, công chúng cũng sẽ không bao giờ biết đến.


Nhưng nếu khủng hoảng xảy ra, dân chúng với thước ngắm chuẩn xác của mình sẽ đổ tội cho NHTƯ đã không đưa ra hành động sớm hơn. “Mối quan hệ giữa NHTƯ và chính phủ dường như trở nên khó khăn hơn và mang tính chính trị hơn,” Archer nói.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét